Trương Hiểu Đông bị liệt 13 năm vì căn bệnh viêm cột sống dính khớp nhưng 8 năm qua, anh đã tự mình làm mọi việc để chăm sóc người cha nằm bất động do xuất huyết não.

Câu nói cửa miệng của người đàn ông 36 tuổi là: “Những gì có thể làm, tôi sẽ tự mình làm”.

Trương Hiểu Đông, sống ở thành phố Giai Mộc Tư, tỉnh Hắc Long Giang, bị liệt từ năm 2008 chỉ sau ba tháng mắc bệnh. Lúc đầu anh không chấp nhận sự thật, thường nằm trên giường than thở về sự bất công của cuộc đời mình.

Trương Hiểu Đông chăm sóc bố và làm việc nhà

Nhưng mẹ của Trương Hiểu Đông thường động viên anh và khuyên rằng con trai nên có cái nhìn lạc quan đối với cuộc sống.

Được sự động viên của mẹ, Trương Hiểu Đông bỏ tiền mua máy tính. Anh ấy bắt đầu học một số kỹ năng và làm việc bán thời gian. Khi người thanh niên vừa bắt đầu có vài đồng thu nhập ổn định thì bố anh bị liệt nửa người do bệnh xuất huyết não tái phát.

Theo lời Hiểu Đông kể, bố mẹ anh ly hôn khi anh còn nhỏ, sau đó mẹ anh đưa anh về sống với ông bà ngoại. Khi anh Trường bị liệt, mẹ anh chăm sóc anh được 4 năm thì qua đời vì bệnh ung thư.

Bố Trương Hiểu Đông đưa anh về nhà chăm sóc.

Việc chăm sóc một người bị liệt không hề đơn giản đối với một người đàn ông ngoài 50 tuổi. Hai cha con sống trong căn nhà thuê rẻ tiền, mưa dột khắp nơi. Có lần bố bị ngã do vấp phải vũng nước trong nhà. Khi đến bệnh viện, anh đã bị liệt nửa người và không nói được.

Sau đó, hai cha con được ông bà nội chăm sóc. Nhưng ông bà đều đã ngoài 70 tuổi, sức khỏe yếu. Trương Hiểu Đông cố gắng học làm mọi việc trong nhà để giảm bớt áp lực cho ông bà. Trước đó, nhờ sự đóng góp của các nhà hảo tâm, anh đã có thể mua được một chiếc xe lăn, cho phép anh rời khỏi giường và “tự do đi lại” để chăm sóc bố.

Hình ảnh cắt ra từ clip

Mỗi ngày, Trương Hiểu Đông dậy từ 5h sáng, chuẩn bị thức ăn đến 6h sáng, cho bố ăn, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Ngày ba bữa, việc giặt giũ, trở mình, lau người cho bố… anh đều tự tay làm. Nhiều lần người cha thương con mà rơi nước mắt, anh Trường lại động viên: “Đời là một mớ bòng bong mà, nhưng con không muốn sống trong mớ hỗn độn đó”.

Vì cơ thể bị gò bó, cổ không cử động được nên anh phải dùng một chiếc móc áo dài để mặc quần áo. Tỉnh dậy, do không giũ được chiếc chăn bông nên Trường cuộn mình ngay trên người. Lần nào nấu nướng, anh cũng ngửa cổ nhìn thành bếp, nơi có thức ăn cần sơ chế trước khi cho vào nồi.

Kể từ khi bố Trường lâm bệnh, hai cha con được trợ cấp gia đình khó khăn và có thể thuê một căn nhà giá rẻ. Nhưng do ở tầng 2, cầu thang cao, không tiện đi xe lăn nên Trường để ông bà nội ở đó. Còn anh và bố thuê phòng ở lầu 1, tiện ra ngoài mua đồ ăn.

Để trả tiền thuê nhà, Trường nhận chăm sóc một bệnh nhân tâm thần khác. Cha mẹ của người này đã qua đời và anh ta sống nhờ trợ cấp xã hội. Trương Hiểu Đông cung cấp chỗ ở cho người này và tiền trợ cấp của bệnh nhân sẽ được dùng để trả tiền thuê nhà.

Trong nhà Trường còn có một con mèo hoang. Chú mèo này ngày nào cũng nhảy lên nhảy xuống khiến ngôi nhà vốn chỉ có tiếng của chú trở nên sống động. Đây cũng là lý do mỗi khi nhắc đến chú mèo, người đàn ông này lại mỉm cười.

Gần đây, Trường càng hy vọng vào tương lai khi nghe tin khớp nhân tạo giảm giá 80%, anh cần đi lại. Trước đây, Trường không dám nghĩ đến một ngày có thể tự đứng bằng hai chân của mình.

Hai năm trước, người đàn ông 36 tuổi cũng mở trang cá nhân, thường xuyên đăng ảnh và video về hoạt động của hai cha con. Một trang có tên “Công việc hàng ngày của một người cha và con trai bị bại liệt” đã trở thành cách thức giao tiếp hàng ngày của Trương Hiểu Đông với thế giới bên ngoài.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *